Cuộc hẹn cuối tuần

353 lượt xem

Tỉnh dậy sau một đêm vật vờ với căn bệnh đau bao tử đã đeo bám suốt thời gian qua, cô mệt mỏi trở mình từ từ kéo chiếc chăn ra khỏi người mình. Đã hơn 10 giờ sáng, mọi người rời nhà từ lúc nào cô không hề hay biết, chỉ còn mỗi cô với chiếc chìa khóa đã tra sẵn vào ổ và mắc hờ hững nằm im trên cách cửa.

cuộc hẹn cuối tuần

Ngày Chủ nhật, cô quen với kiểu ngủ vùi vào buổi sáng và buổi chiều sẽ la cà quán cà phê một mình. Đã là thói quen thì khó mà từ bỏ, hơn nữa, cô thích với cái cuộc sống của riêng mình.

Nhưng hôm nay, có sự thay đổi, cô không cà phê một mình nữa. Cái hẹn vào buổi chiều khiến tâm trạng cô hơi là lạ, chẳng biết diễn tả thế nào, cứ nửa muốn đi nửa không. Chẳng trách mà có lúc anh trái cô vẫn hay cằn nhằn “Mày có khi dở người không chịu được”.

Vẫn góc quán quen thường ngày cô hay ngồi, vẫn cô, vẫn những người khách ra vào quán mà cô đã quen mặt. Chỉ mỗi gã là lạ hoắc, lạ đến nổi cô không dám nhìn thẳng vào mặt gã vì ngại, lúng búng đứng dậy chào gã với cái vẻ mặt tiu nghỉu, tiếc nuối, như vừa đánh rơi một thứ gì quý giá.Cuộc hẹn cuối tuần

Đón đọc thêm  Và anh sẽ yêu em khi anh còn có thể

Nhưng cô nào có mất mát gì đâu, có chăng cũng chỉ là cái hình ảnh của gã mà bấy lâu nay cô tưởng tượng nhưng bây giờ lại khác đi quá nhiều. Vốn rất mê những đóa hồng đỏ, ước ao ai đó tỏ tỉnh cô bằng những nụ hồng rực cháy tình yêu. Nhưng bó hồng trên tay gã, cô nhận mà lòng bâng quơ…

Cô thất vọng về gã ư?

Gã, một chàng trai Hà thành thứ thiệt mà cô quen qua lời giới thiệu của một cô bạn cùng lớp đại học, nói chuyện với nhau một thời gian khá dài, cái tình cảm online cũng dần được cô – gã dựng lên khá đẹp. Và chẳng có gì lạ, hôm đó gã đã bay vào Sài Gòn…

Cô ngồi trước mặt gã, ngoài cái đầu luôn gật gù trước câu chuyện huyên thuyên của gã, miệng cứ cười mĩm giả lả và liên tục “tu” nước trong khi gã rít thuốc thì cô cũng chẳng nói gì thêm. Những gì trước đây cô nói với gã trở thành sự lố bịch đối với cả hai bây giờ, cô cảm thấy mình đang tự làm tổn thương mình và làm tổn thương luôn tình cảm của gã. Cô căm giận trái tim mình lúc nào cũng nghiêng về cái nhìn của đôi mắt, dù những lời tán tỉnh lãng mạn của gã đã từng khiến cô xiêu lòng.

Trời về chiều lành lạnh, nhưng cái lạnh không làm cô và gã xích lại gần thêm chút nào, cô cố tình đẩy gã ra, gã thì tinh ranh kéo cô lại gần hơn. Dù cái sự lơ đãng có chủ đích của cô đã làm gã dễ dàng nhận ra.

Đón đọc thêm  Dù ế cũng chớ dại yêu 4 kiểu người này nếu không muốn cuộc sống bế tắc

– Mình có thể tiếp tục không nhỉ? Cô im lặng.

–  Có thể gặp nhau thêm lần nữa? Cô lắc đầu “Em không biết”.

Suốt quãng đường gã đưa cô về, mưa và nắng đan xen nhau, hương hoa cau ngọt lịm trên đầu, nhưng cô và gã vẫn là hai khối hình im lặng, tách rời.

“Anh cảm nhận hôm nay em khác với mỗi ngày, còn anh, anh vẫn yêu em rất nhiều, và anh yêu con người thật của em chứ không phải cái vẻ bề ngoài…Anh biết, chàng hoàng tử trong mắt em khác với vẻ phong trần, bụi bặm của anh hiện tại… Hãy yêu đi em ạ, đừng vẽ lên một con người hoàn hảo để mà ao ước nữa, anh tin, rồi em sẽ biết yêu… mình vẫn mãi là những người bạn”.

Cuộc hẹn cuối tuần

Cô ngồi bó gối nhìn tận sâu vào cơn sóng nổi của lòng mình một lúc lâu rồi nhắn tin lại tạm biệt gã. Cô hi vọng, cô sẽ không phải tiếc nuối nhiều về cuộc gặp gỡ này, hi vọng con người cô vẽ lên để ao ước đó sẽ có thật. Và hi vọng, gã sẽ tìm được một tình yêu thật sự, để bó hồng gã tặng sẽ khiến người con gái ấy cảm nhận hạnh phúc như ý nghĩa vốn dĩ của hoa hồng là những đóa hoa của tình yêu…

Phía sau những tòa cao ốc, mặt trời vẫn còn ửng hồng sau một cơn mưa phùn. Bầu trời lãng đãng một vầng mây trắng nhẹ.

Ngày mai, trên bầu trời ấy, có một chuyến bay…

Đón đọc thêm  Phụ nữ có nên chấp nhận lấy một người tuy nghèo nhưng yêu thật lòng?

Lưu ý nhỏ: Nội dung trên website được biên tập và tổng hợp từ nhiều nguồn tin khác nhau. Nếu có bất kỳ tranh chấp nội dung nào liên quan tới bản quyền tác giả, vui lòng gửi E-mail tới: singlemomvietnam@gmail.com. Chân thành cảm ơn!