Những mùa hoa cuối cùng vẫn bay đi

385 lượt xem

Ngày nào đó trở về lại – một mùa hoa đã từng bay đi…

Tôi đã định đi ngủ, từ rất sớm. Nhưng chẳng hiểu sao cứ bật máy và để đó cho đến tận lúc này. Trang blog tối om – cái màu mà tôi định phủ lên trên những mảnh ghép của tôi không phải là màu này – nhưng có gì tốt hơn nó? Màu giấu giếm. Màu lẫn lộn. Màu của ảo ảnh. Không phải cái ảo ảnh lấp lánh lấp lánh như trong truyện cổ tích. Mà là, một điều gì đó, mơ hồ, hư ảo. Xuất hiện đấy rồi biến mất cũng chính nơi đấy. Cứ ngỡ đã chạm đến được, nhưng một lúc sau khua tay thì chỉ là không khí. Tối mịt.

Tự mình hỏi mình, đã bao giờ thành thật với bản thân dù chỉ một lần? Không biết có phải là đang huyễn hoặc mình hay không nhưng cứ như có một màn mây nào đó đang ngăn cách. Giữa mơ và thực. Không hề biết mình đang đứng ở phía nào.

hoa bay.1

Tại sao giấc mơ của những đêm gần đây lại làm tôi khóc nhiều đến vậy? Ngay cả khi sực tỉnh vẫn còn vọng lại đâu đó tiếng nấc mang mùi vị của sự sợ hãi. Nhưng mà, không nhớ nổi. Tôi không nhớ được mình đã nhìn thấy gì. Chỉ biết, tim thắt lại, và nước mắt không ngừng rơi xuống, một lúc sau thì thấy mình đang vùng vẫy ngay trong chính căn phòng của mình. Phong linh vẫn reo. Ánh đèn từ tượng Phật Bà Quan Âm vẫn soi thẳng vào phòng. Gió vẫn thổi. Mùa Hạ vẫn ngủ ngoan. Chỉ có tôi không như mọi ngày.

Đón đọc thêm  Uống Thuốc Tránh Thai Khẩn Cấp Có Thai Không

Về một mùa hoa nào đó bay đi – mang máng tựa đề cuốn sách mà tôi sắp đọc. Không, là chưa dám đọc thì đúng hơn. Bay đi rồi thì sao? Sẽ không trở lại nữa? Điều đó thật ám ảnh. Cho nên, tôi, ngay cả nằm mơ cũng không mơ được những thứ mình tính mơ. Cho nên, tôi càng cố níu giữ. Tôi muốn níu giữ. Muốn mọi thứ đừng bay đi, dù chỉ là một bong bóng xà phòng được thổi từ ống đu đủ. Có nghĩa là gì nhỉ? Tôi đang cảm nhận được sự mất mát, từ tình cảm của mọi người cho đến chính bản thân mình. Ừ, không chỉ là tuổi thơ, mà ngay cả chính mình tôi cũng dần đánh mất rồi!

Có còn điều gì đáng sợ hơn thế nữa không?

Vâng, thật ra tôi đã nói dối, rất nhiều lần, với chính mình. Rằng, mọi thứ đều có thể trở lại như xưa.

p/s: Và những mùa hoa cuối cùng vẫn bay đi, mãi mãi..

Lưu ý nhỏ: Nội dung trên website được biên tập và tổng hợp từ nhiều nguồn tin khác nhau. Nếu có bất kỳ tranh chấp nội dung nào liên quan tới bản quyền tác giả, vui lòng gửi E-mail tới: singlemomvietnam@gmail.com. Chân thành cảm ơn!